Chào bạn Trang chủ | Tìm kiếm | Bài viết mới | Thành viên | Đăng ký | Đăng nhập |

Trang chủ » HÀN QUỐC & HÀN QUỐC HỌC » Nghiên cứu lịch sử - chính trị - ngoại giao » Chiến tranh Hàn Quốc và Âm nhạc đại chúng: Bài ca chưa bao giờ dứt CHUYÊN ĐỀ 2 Chương trình ca nhạc tại Quân khu 8 của Mỹ và sự phát triển của âm nhạc đại chúng Hàn Quốc
Chiến tranh Hàn Quốc và Âm nhạc đại chúng: Bài ca chưa bao giờ dứt CHUYÊN ĐỀ 2 Chương trình ca nhạc tại Quân khu 8 của Mỹ và sự phát triển của âm nhạc đại chúng Hàn Quốc  
Chủ đề trước · Chủ đề tiếp theo
Admin
19/11/2020 4:27:29 PM
Dark Knight


Cấp bậc: ADMIN

Tham gia: 9/4/2008
Bài viết: 3381
Đến từ: USSH - VNU

Đánh giá: [80]

Cảm ơn: 214 lần
Được Cảm ơn: 146 lần

Chiến tranh Hàn Quốc và Âm nhạc đại chúng: Bài ca chưa bao giờ dứt
CHUYÊN ĐỀ 2

Chương trình ca nhạc tại Quân khu 8 của Mỹ và sự phát triển của âm nhạc đại chúng Hàn Quốc


Với việc ký kết hiệp định đình chiến vào tháng 7 năm 1953, Hàn Quốc và Triều Tiên đã ngừng bắn và định ra giới tuyến phi quân sự giữa hai nước, bước vào trạng thái đối đầu lẫn nhau. Tại Hàn Quốc, lực lượng quân đội Mỹ tiếp tục đóng quân và nền công nghiệp giải trí phục vụ cho lính Mỹ bắt đầu hình thành. Rất nhiều những ca sĩ Hàn Quốc đã tham gia vào các chương trình văn nghệ tại Quân khu 8 của Mỹ và trở thành nhân tố chính làm thay đổi dòng chảy của âm nhạc đại chúng Hàn Quốc.

Hình ảnh buổi diễn động viên lính Mỹ tại Hàn Quốc của Marilyn Monroe, tháng 2 năm 1954. Là ngôi sao hàng đầu lúc bấy giờ, Marilyn đã thưc hiện 10 buổi diễn động viên cho quân đội Mỹ và Liên hợp quốc đóng quân tại Seoul, Dongducheon, Inje, Daegu trong 4 ngày. Mặc cho thời tiết lạnh dưới 0 độ, trong chiếc đầm hở vai, cô vẫn bước lên trình diễn trên sân khấu dã chiến được dựng tạm. ⓒ gettyimages

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*

Hàn Quốc – Triều Tiên đình chiến và sự đóng quân của quân đội Mỹ
Thế kỷ 20 là thời kỳ của chiến tranh. Một trong những đặc trưng lớn nhất của các cuộc chiến diễn ra trong thời gian này là tính toàn diện, huy động binh lực và tài nguyên với quy mô lớn. Việc huy động nhân lực trong ngành giải trí ở cấp độ quốc gia để nâng cao nhuệ khí của binh lính tham chiến, khơi dậy lòng yêu nước cũng được khởi động vào đầu thế kỷ 20. Từ Chiến tranh thế giới thứ nhất, chính phủ Mỹ đã bắt đầu lên kế hoạch cung cấp dịch vụ giải trí ở tiền tuyến, trong Chiến tranh thế giới thứ hai thì Hiệp hội Động viên Mỹ (USO: United Service Organizations) – tổ chức hợp tác công tư nhằm động viên, khích lệ tinh thần chiến sĩ được lập ra và thực hiện kế hoạch trong suốt nhiều năm. Sự kiện những ngôi sao hàng đầu lúc bấy giờ như Marilyn Monroe, Louis Armstrong, Nat King Cole đến thăm Hàn Quốc trong thời kỳ chiến tranh Hàn Quốc và sau hiệp định đình chiến đều là do chỉ đạo của Hiệp hội Động viên Mỹ.

Ngành kinh doanh dịch vụ giải trí phục vụ đối tượng lính Mỹ đóng quân tại Hàn Quốc khởi phát ngay sau sự kiện giải phóng năm 1945. Khi Quân đoàn 24 của Lục quân Hoa Kỳ thành lập chính quyền quân sự tại khu vực Nam Hàn, nhu cầu tổ chức biểu diễn văn nghệ tại các hộp đêm của lính Mỹ cũng từ đó mà phát sinh. Tại Seoul lúc bấy giờ có những đoàn nghệ thuật và nghệ sĩ đã và đang hoạt động từ thời kỳ Nhật Bản chiếm đóng, họ chờ đợi ở các văn phòng ban nhạc hay phòng trà và được đưa vào các sô diễn mỗi khi có yêu cầu của quân đội Mỹ. Nguyên nhân là vì những nghệ sĩ ấy đã rất quen thuộc với âm nhạc đại chúng kiểu Mỹ. Từ những năm 1920, người Hàn Quốc mà chủ yếu là cư dân đô thị đã bắt đầu thưởng thức các thể loại âm nhạc đại chúng phương Tây như latin, chanson, jazz...

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*

Giải trí kiểu Mỹ
Khi cung và cầu tăng thì chương trình văn nghệ Quân khu 8 của Mỹ cũng dần dần được hệ thống hóa. Về mặt cung cấp nhân lực, Hwayang, công ty giải trí đầu tiên, được thành lập vào năm 1957, theo sau là Universal và Gongyoung. Các hoạt động như đưa nghệ sĩ đi diễn, tổ chức chương trình, quản lý, luyện tập, đào tạo, chuẩn bị thử giọng đều được chuyên môn hóa. Nếu như trong quá khứ, các đoàn biểu diễn thường hoạt động song song giữa sân khấu phục vụ cho lính Mỹ và các sân khấu khác trong nước thì giờ đây, các công ty giải trí này chỉ tập trung làm ăn với sân khấu phục vụ cho lính Mỹ. Trong bối cảnh mọi thứ bị tàn phá bởi chiến tranh, sân khấu của chương trình văn nghệ tại Quân khu 8 của Mỹ là một thị trường đáng giá ngàn vàng khi nó duy trì được lợi nhuận cao. Số tiền mà quân đội Mỹ chi trả cho các nghệ sĩ biểu diễn trong chương trình văn nghệ tại Quân khu 8 của Mỹ trong những năm đầu của thập niên 60 là khoảng 1,5 triệu đô la/năm, vượt cả mức kim ngạch xuất khẩu năm của Hàn Quốc lúc bấy giờ là 1 triệu đô la. Các công ty kinh doanh dịch vụ giải trí phát triển với tốc độ nhanh chóng. Một bài báo năm 1962 đưa tin rằng “những công ty ban đầu được thành lập bởi một nhóm các ông bầu sô thời vụ hiện đang quản lý 25 đoàn nghệ thuật và 60 ban nhạc, tổng số nhân viên lên đến 1.000 người”.

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*

Âm nhạc đại chúng kiểu Mỹ mà họ trình diễn đã được nhìn nhận là thứ nhạc mang tính đô thị và cao cấp.

1. Hình ảnh ban nhạc KPK được thành lập bởi nhạc sĩ Kim He-song (1911 - ?) ngay sau sự kiện giải phóng năm 1945. Kim He-song và ban nhạc KPK thường hay trình diễn các bài nhạc dân tộc Hàn Quốc được cải biên theo phong cách jazz. ⓒPark Seong-seo
2. Nhóm nhạc The Korean Kittens biểu diễn động viên cho lính Mỹ trong chương trình âm nhạc USO Giáng sinh của Bob Hope năm 1966 tại Tân Sơn Nhất, Việt Nam. Là trường nhóm của The Korean Kittens (thành lập vào năm 1964), Yoon Bok-hee (1964 - , ở giữa) ra mắt lần đầu trên sân khấu chương trình văn nghệ tại Quân khu 8 của Mỹ trong độ tuổi còn rất trẻ và nhanh chóng trở thành ngôi sao. ⓒ AP Photo by Horst Faas
3. Hình ảnh vào nửa cuối những năm 1960 của nhạc sĩ Kim Hui-gab (1936 - ), tác giả của rất nhiều bài hát nổi tiếng. Sau khi tốt nghiệp trung học, ông bắt đầu hoạt động âm nhạc với tư cách nghệ sĩ guitar trên sân khấu chương trình văn nghệ tại Quân khu 8 của Mỹ. ⓒ Kim Hyeong-chan

Những nghệ sĩ âm nhạc đa năng
Các tiết mục biểu diễn trong thời gian đầu chủ yếu là các bài nhạc jazz được yêu thích lúc bấy giờ, hoặc các bài hát Hàn Quốc được phối lại theo phong cách nhạc jazz. Thế nhưng, từ sau sự xuất hiện của hệ thống các buổi thử giọng, trừ vài bài hát châu Á nổi tiếng như “Arirang” của Hàn Quốc hay “Đêm Trung Hoa” (China Night) của Nhật Bản thì tất cả đều là âm nhạc đại chúng Mỹ. Do đó, để có thể vượt qua vòng thử giọng, các nghệ sĩ bắt buộc phải học và luyện tập không ngừng những ca khúc mới thông qua jukebox (chiếc máy chơi nhạc thường đặt trong quán bar, hoạt động khi khách cho đồng xu vào) ở các doanh trại quân đội Mỹ, đài radio AFKN (American Forces Korean Network: mạng lưới truyền thanh tại Hàn Quốc của quân đội Hoa Kỳ) hay sách báo về âm nhạc Mỹ như “The Song Folio” (tạm dịch Tuyển tập bài hát), “Stock Arrangement” (tạm dịch Tuyển tập các bản phối nhạc). Thông qua đó, các nghệ sĩ tự thay đổi bản thân thành một “người Mỹ về mặt văn hóa”.

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*


Sự phát triển dồn nén
Mặc dù còn thiếu sự sáng tạo trong âm nhạc nhưng các nghệ sĩ thuộc chương trình văn nghệ tại Quân khu 8 của Mỹ đã hoạt động với niềm tự hào mãnh liệt. Trong số đó, nhiều người đã tốt nghiệp đại học, nguyên nhân cũng là vì chương trình được thực hiện bằng tiếng Anh nên sẽ có lợi hơn đối với những người có học thức cao. Thu nhập cao và văn hóa Mỹ tiến bộ là yếu tố rất có sức hút đối với tầng lớp thượng lưu trong nước. Thêm vào đó, âm nhạc đại chúng kiểu Mỹ mà họ trình diễn được nhìn nhận là thứ âm nhạc mang tính đô thị và cao cấp. Trái lại, thể loại teuroteu, hay trot (thể loại âm nhạc đại chúng ở Hàn Quốc, du nhập vào từ cuối năm 1920 trong thời Nhật trị ) từng chiếm được tình cảm của tầng lớp dân nghèo ở nông thôn hay thành thị lại được gọi bằng cái tên ppongjjak (tạm dịch: dân ca trữ tình) pha lẫn chút xem thường. Địa vị văn hóa của nhạc trot càng bị hạ thấp hơn khi bài hát “Cô gái hoa trà” (Camellia Lady) của Lee Mi-ja ra mắt năm 1965 bị cấm do mang yếu tố Nhật Bản. Trong khi đó, với âm nhạc đại chúng kiểu Mỹ, những nghệ sĩ xuất thân từ chương trình văn nghệ tại Quân khu 8 của Mỹ được các đài truyền hình tư nhân thành lập vào nửa sau những năm 1960 lăng xê mạnh mẽ như những ca sĩ chuyên của nhà đài, bài hát của họ được xếp ở vị trí những bài hát nổi tiếng nhất.

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*


Lee Kee-woong Giáo sư nghiên cứu dự án HK, Viện Nghiên cứu Đông Á, Đại học Sungkonghoe
Dịch. Trần Công Danh

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*


Nguồn: Tạp chí Koreana - Văn hóa Nghệ thuật Hàn Quốc, số Mùa2020 (vol 7, no.2) phiên bản tiếng Việt (xem
bản đầy đủ tại đây)

*Vì lý do bản quyền nên chúng tôi chỉ trích giới thiệu một đoạn nhỏ trong bài viết. Bạn đọc vui lòng nhấp vào đường link trên để đọc toàn văn bài viết.


---------------------------------
Khoa Hàn Quốc học, ĐH Khoa học Xã hội & Nhân văn, ĐH Quốc gia Tp. HCM
ĐT: +84-8-38293828 (nhánh 153)
Email: Koreanstudies.ussh@gmail.com
Website: www.hanquochoc.edu.vn

Faculty of Korean Studies, University of Social Sciences & Humanities, Vietnam National University - Ho Chi Minh City
Tel: +84-8-38293828 (ext 153)
Email: Koreanstudies.ussh@gmail.com
Website: www.hanquochoc.edu.vn

베트남 호치민시 국립대학교 인문사회과학대학 한국학부

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
Admin đã offline
 #1  
Thành viên đang xem
Có 1 người dùng đang xem (1 khách)
Trang chủ » HÀN QUỐC & HÀN QUỐC HỌC » Nghiên cứu lịch sử - chính trị - ngoại giao » Chiến tranh Hàn Quốc và Âm nhạc đại chúng: Bài ca chưa bao giờ dứt CHUYÊN ĐỀ 2 Chương trình ca nhạc tại Quân khu 8 của Mỹ và sự phát triển của âm nhạc đại chúng Hàn Quốc
Di chuyển nhanh:  
Có bài mới Có bài mới Không có bài mới Không có bài mới
Có bài mới (Đã khóa) Có bài mới (Đã khóa) Không có bài mới (Đã khóa) Không có bài mới (Đã khóa)
Thông báo Thông báo Chú ý Chú ý
Đã chuyển Đã chuyển Bình chọn Bình chọn
Bạn không thể gửi bài viết mới
Bạn không thể trả lời bài viết
Bạn không thể xóa bài viết của bạn
Bạn không thể chỉnh sửa bài viết của bạn
Bạn không thể tạo bình chọn
Bạn có thể bình chọn
Giờ hiện tại: 6:41 PM - GMT + 7

phim nhat ban|sửa chữa nhà hà nội|phim an do