Chào bạn Trang chủ | Tìm kiếm | Bài viết mới | Thành viên | Đăng ký | Đăng nhập |

Trang chủ » HÀN QUỐC & HÀN QUỐC HỌC » Nghiên cứu kinh tế - kinh doanh » CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI PARK CHUNG HEE VÀ SỰ TÁC ĐỘNG CỦA CHÍNH PHỦ ĐẾN NỀN KINH TẾ
Trang 1 / 2 1 2 > >>
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI PARK CHUNG HEE VÀ SỰ TÁC ĐỘNG CỦA CHÍNH PHỦ ĐẾN NỀN KINH TẾ  
Chủ đề trước · Chủ đề tiếp theo
Admin
10/9/2012 1:30:35 PM
Dark Knight


Cấp bậc: ADMIN

Tham gia: 9/4/2008
Bài viết: 3360
Đến từ: USSH - VNU

Đánh giá: [80]

Cảm ơn: 214 lần
Được Cảm ơn: 146 lần
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI PARK CHUNG HEE VÀ SỰ TÁC ĐỘNG CỦA CHÍNH PHỦ ĐẾN NỀN KINH TẾ
27/09/2010 GMT+7

Lời nói đầu

Trong bối cảnh của một đất nước đã trải qua thời kì phong kiến lâu dài, rồi đến thời kì thực dân và ngay sau đó là cuộc chiến tranh tàn khốc, một đất nước không có tài nguyên thiên nhiên, không có nguồn vốn quốc nội, không costhij trường chin muồi. Nhưng Hàn Quốc đã đạt được đồng thời một cách ổn định cả thể chế chính trị dân chủ lẫn sự tăng trưởng kinh tế kỉ lục. Người ta đã gắn cho Hàn Quốc những cái tên như “ Kì tích bên sông Hàn” hay một trong “Bốn con rồng Châu Á”. Những đánh giá này cho thấy rõ thành tựu đáng kinh ngạc của Hàn Quốc.

Các nhà chính trị học cho rằng sự phát triển của nền kinh tế Hàn Quốc là do sự can thiệp của Nhà nước, của Chính phủ. Trong đó, không thể không nói tới chế độ độc tài Park Chung Hee. Ông là nhân vật có vai trò quan trọng nhất trong quá trình công nghiệp hóa và hiện đại hóa của Hàn Quốc.

Qua bài viết này tôi muốn giới thiệu khái quát về chế độ độc tài Park Chung Hee cùng với những chính sách phát triển kinh tế của ông trong việc hiện đại hóa kinh tế bước đầu ở Hàn Quốc.

Trong bài viết này cũng không tránh khỏi những sai sót rất mong được sự đóng góp ý kiến của thầy cô và các bạn để đề tài của tôi được hoàn thiện hơn, xin chân thành cảm ơn !

  1. CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI :
    1. Khái niệm :

Nói tới chế độ độc tài là nói tới một cấu trúc chính trị quản lý xã hội mà trong đó quyền lực chính trị tập trung vào tay một cá nhân hoặc một nhóm cá nhân cùng với việc giải tán hay làm giảm vai trò của các cơ quan đại diện (Quốc hội) và các đảng phái chính trị đối lập. Và nó dựa vào sự ủng hộ và hậu thuẫn vững chắc của Quân đội.

    1. Cơ sở phân loại :

- Các nhà chính trị học phương Tây dựa vào mục đích của chế độ độc tài để phân chế độ độc tài thành : “chế độ độc tài phát triển” (Hàn Quốc) và “chế độ độc tài phản phát triển” (Pakistan và một số nước Châu Phi).

- Các nhà chính trị học Mác – xít dựa trên tính chất quyền lực chính trị và phương pháp quản lý xã hội để phân chế độ độc tài thành : “chế độ độc tài hợp hiến” và “chế độ độc tài quân sự”.

    1. Vai trò của chế độ độc tài:

Chế độ độc tài có hai mặt :

- Tích cực : các chế độ độc tài phát triển làm thay đổi diện mạo nền kinh tế, thay đổi diện mạo xã hội ( lực lượng nông dân giảm, giai cấp tư sản và vô sản tăng) ; đời sống vật chất và tinh thần của người dân được nâng cao, văn hóa có sự kết hợp giữa truyền thống và hiện đại.

- Tiêu cực : chế độ độc tài chống dân chủ một cách kiên quyết. Vì thế đã đàn áp dã man các cuộc đấu tranh đòi dân chủ của công nhân và sinh viên, trí thức…làm cho xã hội bất ổn và mâu thuẫn giữa nhà cầm quyền và nhân dân ngày càng sâu sắc.

Tóm lại, chế độ độc tài là chế độ chính trị hình thành trong điều kiện xã hội quá độ lên chủ nghĩa tư bản hiện đại. Mà ở chế độ chính trị đó quyền lực mang tính chất tập trung.

  1. NỘI DUNG

1. Chế độ độc tài Park Chung Hee (1961 – 1979)

1.1 Quá trình hình thành

Nhà nước cộng hòa lần thứ hai do Yoon Bo – sun làm tổng thống và Jang Mien làm tổng thư kí quốc vụ đã ra đời vào tháng 8 cùng với năm nhà nước Cộng hòa đầu tiên sụp đổ. Nhưng chính quyền này chỉ tồn tại được trong 9 tháng và cũng bị sụp đổ do cuộc đảo chính quân sự vào ngày 16 tháng 5 năm 1961 do Park Chung Hee đứng đầu.

Cuộc đảo chính thành công đã kết liễu chế độ dân chủ đại nghị và đặt cơ sở cho sự xác lập và hoạt động của một mô hình quản lý xã hội mới. Đại tướng Park Chung Hee – người cầm đầu cuộc đảo chính sau 2 năm nắm quyền là chủ tịch “ Hiệp hội kêu gọi tái thiết quốc gia” đã tranh cử và trúng cử tổng thống đồng thời với việc chuyển giao sang chính quyền dân sự ; thâu tóm toàn bộ quyền lực và hợp hiến hóa chức vụ lãnh đạo Nhà nước. Thông qua hoạt động của “ Hiệp hội kêu gọi tái thiết quốc gia” Park Chung Hee đã giải tán Quốc hội và các đảng phái chính trị đối lập hoạt động, đồng thời thẳng tay đàn áp các phong trào dân chủ chống đối. Tháng 12 năm 1962, sau khi dùng Quân đội đàn áp và dập tắt phong trào sinh viên và các mầm mống dân chủ thắng lợi, thong qua trưng cầu dân ý và điều khoản bổ sung Hiến pháp, lập kế hoạch vận động cho cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 15 tháng 10 năm 1963. Cuộc bầu cử đã diễn ra trong không khí ngột ngạt và căng thẳng dưới sự kiểm soát của Quân đội. Và cuối cùng, Park Chung Hee đã thắng cử với số phiếu bầu chênh lệch rất nhỏ để trở thành tổng thống Hàn Quốc.

Park Chung Hee – người đã thiết lập chế độ độc tài đầu tiên ở Hàn Quốc đã từng là thầy giáo trong thời kì thực dân, sau đó theo học trường sĩ quan lục quân Nhật Bản và trở thành sĩ quan chỉ huy. Ông là người lạnh lung, có năng lực nhưng cũng rất độc tài và chuyên chế. Chế độ độc tài Park Chung Hee được các nhà chính trị học phương Tây gọi là “Chế độ độc tài phát triển”, là chế độ chính trị xác lập nhằm đảm bảo sự ổn định chính trị để tiến hành thành công hiện đại hóa kinh tế.

1.2 Tìm hiểu về cơ sở kinh tế, chính trị, xã hội dưới chế độ độc tài Park Chung Hee

1.2.1 Kinh tế

Ngay sau thành công của cuộc đảo chính, nhà nước Cộng hòa thứ 3 của Park Chung Hee từ năm 1962 đã bắt đầu cho tiến hành kế hoạch phát triển kinh tế 5 năm lần thứ nhất (1962 – 1966) ; 5 năm lần thứ hai (1967 – 1971) ; 5 năm lần thứ ba (1972 – 1976) ; 5 năm lần thứ tư (1977 – 1981). Điều này đã vạch trước kế hoạch tương lai dài kì của kinh tế quốc gia và còn có ý nghĩa là xây dựng chiến lược để biến nó thành hiện thực. Nền kinh tế của Hàn Quốc trong giai đoạn này có sự can thiệp rất lớn của Nhà nước.

Hàn Quốc đã phát triển ngành công nghiệp nặng theo chính sách công nghiệp của chính phủ. Đặc biệt là nền công nghiệp hóa dầu, điện tử, đóng tàu với tiêu chuẩn cao nhất thế giới. Ngành công nghiệp ô tô của Hàn Quốc đã thoát khỏi hình ảnh là loại ô tô kém chất lượng với giá rẻ trên thị trường Mĩ. Trái ngược với nền công nghiệp nặng phát triển thì nền nông nghiệp lại suy thoái và rơi vào tình trạng trì trệ. Để tiến hành công nghiệp hóa với xuất khẩu làm chủ đạo, chính phủ đã duy trì chính sách hạ giá nông sản. Mặt khác, diện tích đất bị thu hẹp do quá trình công nghiệp hóa và đô thị hóa đang diễn ra mạnh mẽ.

Một thay đổi mang tính kinh tế quan trọng nữa đã xảy ra tron thời kì này là sự xuất hiện của các tập đoàn doanh nghiệp lớn mà ngày nay chúng ta gọi là Chaebol. Một số Chaebol có lịch sử lâu đời như Doosan hay Shimyang. Các doanh nghiệp này mang đặc trưng rất đáng chú ý là đều được sở hữu và vận hành theo kiểu gia đình trị.

Ngoài ra còn có lực lượng lao động đông đảo với giá nhân công rẻ mạt từ nông thôn ra đô thị làm thuê.

Một yếu tố rất quan trọng nữa, đó là Hàn Quốc có một khoản tiền lớn từ sự viện trợ kinh tế nhận được từ Nhật Bản. Điều này đã giúp cho chính sách phát triển công nghiệp nặng của Hàn Quốc diễn ra suôn sẻ và thu được nhiều thành công.

1.2.3 Chính trị

Mọi hoạt động chính trị trong thời kì này đều nằm dưới sự chi phối của “Hiệp hội kêu gọi tái thiết quốc gia”. Đây là một cấu trúc siêu quyền lực, đặt lên trên cơ cấu chính quyền dân sự lúc đó. Thành công của hội đồng khoảng 30 người, là những tướng lĩnh cao cấp, trung thành và tin cẩn của Park Chung Hee. Tổ chức này đã trở thành công cụ chuyên chế của Park Chung Hee, là nơi phác thảo đường lối phát triển của đất nước, đồng thời là cơ quan soạn thảo các chính sách chống dân chủ, chống cộng sản.

Về đối nội, sự đàn áp chính trị trong thời gian Park Chung Hee nắm quyền là rất cao. Ban hành sắc lệnh chống công nhân, cấm mítting, biểu tình, diễu hành, đàn áp dã man các phong trào đấu tranh chống đối chính phủ, đòi dân chủ hóa xã hội. Xây dựng tổ chức thân chính phủ bên trong các tổ chức công đoàn của công nhân để giám sát và kìm hãm phong trào đấu tranh của họ.

Mặc dù với tình hình chính trị như vậy nhưng trong cuộc Duy Tân tháng 10 được tiến hành vào năm 1972 đã khuấy động tinh thần của người dân Hàn Quốc vốn khao khát chủ nghĩa dân chủ. Trong tình trạng thiết quân luật bất thường được ban bố thì Quốc hội bị giải tán tạm thời và ngay cả hoạt động chính trị cũng bị cấm toàn bộ. Cuộc bầu cử tổng thống được tiến hành theo chế độ trực tiếp bị đổi sang bầu cử gián tiếp do Uỷ ban quốc dân chủ trì thống nhất. Tổng thống có quyền tiến cử thành viên Quốc hội và giải tán Quốc hội. Thực chất là đã mở ra con đường để có thể trở thành tổng thống suốt đời với vị trí quyền uy tuyệt đối.

Về đối ngoại, thôn tính Bắc Triều Tiên không bằng con đường vũ lực mà bằng con đường kinh tế ; thực hiện chính sách thân Mĩ, thân phương Tây, thù địch với Liên Xô và các nước XHCN. Bình thường hóa quan hệ với Nhật Bản vào năm 1965.

Lực lượng quân đội và cảnh sát được chính trị hóa cao độ. Lực lượng quân đội được trang bị hùng mạnh, hiện đại. Hàn Quốc đã trở thành một căn cứ quân sự mạng của Mĩ ở Đông Nam Á. Quân đội Hàn Quốc bị biến thành đạo quân lê dương đánh thuê ở chiến trường Việt Nam và là lực lượng đàn áp hung bạo trong nước.

1.2.3 Xã hội

Xét về mặt xã hội, đây là thời kì diễn ra sự cải tổ toàn diện về tính di động trong tổ chức và cơ cấu giai cấp theo quá trình công nghiệp hóa. Hàn Quốc tiến hành công nghiệp hóa đã tạo ra sự biến đổi mạnh mẽ về mặt xã hội chưa từng có trên toàn thế giới. Giấc mơ rằng chỉ cần nỗ lực cố gắng thôi thì cũng có thể bước lên một tầng lớp mới đã trở thành hiện thực và trong xã hội cơ cấu giai tầng càng được cải tổ toàn diện thì tham vọng thành đạt đã trở thành động cơ bên trong của mỗi người dân. Đa số nông dân nghèo đã rời nông thôn ra đô thị làm hình thành nên tầng lớp dân nghèo đô thị. Vì vậy mà lực lượng nông dân đã giảm đi. Mặt khác, cùng với sự phát triển của nền công nghiệp thì một số người đã trở nên giàu có và trở thành giai cấp tư sản, ngược lại nông dân nghèo ra thành thị làm thuê đã biến thành giai cấp vô sản đông đảo. Trong xã hội lúc này đã có sự phân hóa rất lớn giữa người giàu và kẻ nghèo, ông chủ và lao động làm thuê...

Dưới chế độ độc tài Park Chung Hee, nền kinh tế đã có nhiều thay đổi, diện mạo xã hội cũng thay đổi theo xu hướng phát triển của một nước đang quá độ lên CNTB. Quyền lực chính trị mang tính chất chuyên chế, tập trung quyền lực cao. Chế độ độc tài Park Chung Hee đã làm thay đổi diện mạo của Hàn Quốc, góp phần đưa đất nước phát triển theo con đường CNTB trong tương lai.

  1. Tác động của chính phủ đến nền kinh tế - các chính sách phát triển kinh tế của Nhà nước

Vào những thập niên 1960 – 1970, nếu tách rời vai trò của Park Chung Hee sẽ không thể hiểu được thời kì đầu của quá trình công nghiệp hóa ở Hàn Quốc. Ông đã xây dựng quốc gia phát triển theo kiểu nhà nước chỉ đạo tăng trưởng kinh tế. Ở Hàn Quốc, nếu như không có “Tổ chức phát triển” thì thật khó mà tạo được nguồn động lực cho tăng trưởng như ngày nay. Sự xuất hiện và thoái trào của quốc gia phát triển kiểu Hàn Quốc gắn liền với Park Chung Hee.

Park Chung Hee theo đuổi hệ thống chiến tranh lạnh đang diễn ra trên toàn thế giới và đấy mạnh hơn nữa chủ nghĩa chống cộng, đồng thời, dưới sự ủng hộ của Mĩ ông đã thúc đẩy chiến lược công nghiệp hóa theo hình thức xuất khẩu do Nhà nước làm chủ đạo. Để làm được điều này, ông đã tiến hành bình thường hóa quan hệ với Nhật Bản, vốn là quốc gia mà hầu hết người dân Hàn Quốc đều từ chối đặt quan hệ, và sử dụng nguồn viện trợ kinh tế nhận được từ Nhật Bản làm nguồn tài vốn thời kì đầu cho công cuộc công nghiệp hóa. Đồng thời, thông qua việc tham chiến tại Việt Nam cùng với Mĩ, chính phủ Park Chung Hee đã lôi kéo về cho mình một nguồn viện trợ kinh tế to lớn. Ở trong nước, ông tiến hành đàn áp tàn nhẫn những người lao động đòi phân phối lại nguồn lực kinh tế, những thế lực chính trị yêu cầu dân chủ hóa và những khuynh hướng đòi cải thiện quan hệ với Bắc Triều Tiên, đồng thời tiến hành cải tổ với trọng tâm là tính năng suất và sự lãnh đạo có tổ chức. Nhờ đó mà trong vòng 18 năm nắm quyền, ít nhất về mặt kinh tế, Hàn Quốc cũng đã đạt được sự tăng trưởng kinh tế đáng kể.

Chính phủ Hàn Quốc thời kì này đã sử dụng các khoản viện trợ từ nước ngoài để mở rộng cơ sở hạ tầng cho công nghiệp trong nước. Bước vào những năm 1970, cùng với việc ban hành Hiến pháp, chính phủ xây dựng chế độ độc tài chuyên chế về mặt chính trị đồng thời triển khai chính sách công nghiệp hóa ngành hóa học và công nghiệp nặng với quy mô lớn cần đầu tư nhiều thời gian và tiền bạc như : điện tử, hóa dầu, đóng tàu, ô tô, gang thép. Thực tế, thời kì này đầu tư vào ngành công nghiệp như vậy dưới con mắt của người Hàn Quốc và ngay cả nước ngoài là rất khó thực hiện. Đảng Shinmin – một đảng đối lập thời kì này đã phản đối kịch liệt việc xây dựng đường cao tốc Gyeongpu nối liền Busan với Seoul năm 1968 khi cho rằng “ dù có xếp thành hàng số ô tô của cả nước thì cùng không thể kín hết đường cao tốc Gyeongpu”. Khi Hàn Quốc tìm đến ngân hàng thế giới để vay khoản tiền nhằm sử dụng làm nguồn vốn xây dựng và ôm tham vọng xây dựng khu chế xuất thép tổng hợp Pohang, người ta nói rằng phó thống đốc ngân hàng thế giới đã từ chối cho vay bằng câu nói : ở một quốc gia đang phát triển thì có hai sự hoang đường. Một là sẽ cho xây dựng khu công nghiệp thép tổng hợp. Hai là đúc tượng đồng của các nhà lãnh đạo chính trị đang còn sống.

Vấn đề đặt ra cho Hàn Quốc lúc này là việc huy động vốn Hàn Quốc bị ngân hàng thế giới từ chối cho vay vốn đã dùng hơn một nửa trong số 500 triệu USD được gọi là tiền Nhật bồi thường khi bình thường hóa quan hệ với Nhật Bản để đầu tư xây dựng nhà máy thép Pohang cùng với sự tăng giá dầu trên toàn thế giới vào những năm 70, nguồn tiền mà Hàn Quốc có được nhờ bán dầu (đô la dầu lửa) cũng đã trở thành nguồn vốn quan trọng. Việc lập quỹ với quy mô lớn như lập quỹ đầu tư trong nhân dân cũng được thiết lập và cấp vốn giá rẻ cho doanh nghiệp, duy trì lãi xuất cho vay của ngân hàng thấp. Tất cả các nguồn vốn đều do nhà nước trực tiếp đứng ra mới có khả năng huy động. Việc lập kế hoạch hiệu quả, dự đoán sự chuyển động của thị trường tương lai và đầu tư vào ngành công nghiệp nào đó gọi là chính sách công nghiệp. Bên cạnh đó, việc huy động phương tiện tín dụng như vậy để hậu thuẫn cho chính sách công nghiệp gọi là chính sách tín dụng. Như vậy, dưới sự can thiệp của bàn tay nhà nước, chính sách kinh tế của quốc gia phát triển trở nên có hiệu quả khi thông qua sự kết hợp của chính sách công nghiệp với chính sách tín dụng như vậy.

Qúa trình tiến hành một cách nhất quán kế hoạch của chính phủ đối với ngành công nghiệp cần đầu tư nhiều vốn này đã hình thành nên các tập đoàn công nghiệp có quy mô lớn của Hàn Quốc là Chaebol. Chính phủ đã bảo lãnh tài chính cho các tập đoàn này. Vượt qua khuôn khổ cả việc bảo lãnh nợ cho các tập đoàn này, chính phủ cũng trực tiếp xây dựng kế hoạch và điều hành nền kinh tế vĩ mô. “ Viện kinh tế kế hoạch” do Park Chung Hee thành lập chính là cơ quan đảm trách nhiệm vụ này. Những tập đoàn kinh tế hiện nay của Hàn Quốc đại bộ phận đều được chuẩn bị nền móng cho sự phát triển từ những công ty thời kì này, đều được sự hỗ trợ tài chính của chính phủ.

Dưới chế độ độc tài Park Chung Hee, quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa nền kinh tế bước đầu ở Hàn Quốc đã đi đến thành công. Kiểu hoạt động kinh tế của Hàn Quốc khiến ta liên tưởng đến phương thức hoạt động của doanh nghiệp. Toàn quốc gia chuyển động giống như là một “công ty cổ phần Hàn Quốc”, trong đó ngân hàng là bộ phận chịu trách nhiệm vấn đề tài chính, ngành công nghiệp là bộ phận chịu trách nhiệm maketting và sản xuất, còn chính phủ đóng vai trò là bộ phận kế hoạch và quản lý. Sự tăng trưởng vai trò của nhà nước trong quản lý nền kinh tế và hoạch định các chính sách kinh tế là một yếu tố rất quan trọng góp phần tăng trưởng kinh tế Hàn Quốc.

  1. Sự sụp đổ của chế độ độc tài Park Chung Hee

Từ nửa sau những năm 70, xã hội Hàn Quốc rơi vào khủng hoảng trầm trọng. Chính sách phản dân chủ của chính quyền Park Chung Hee đã dấy lên phong trào chống đối chính phủ mạnh mẽ của mọi tầng lớp. Cuộc khởi nghĩa ở thành phố Kwangju tháng 5 năm 1979 đòi dân chủ hóa phản đối biện pháp quản lý độc tài và yêu cầu Park Chung Hee từ chức. Phong trào sinh viên – thanh niên đã lôi kéo hàng ngàn lao động khác tham gia.

Trước tình hình đó thì nội bộ giai cấp thống trị cũng bị phân hóa : một bên là lực lượng bảo thủ cực đoan chủ trương duy trì quản lý xã hội bằng phương pháp mạnh ; một bên là những người dân chủ với hai đại diện tiêu biểu là Kim Young San và Kim Dae Jung đòi hỏi thay thế phương pháp quản lý độc tài bằng phương pháp dân chủ.

Tổng thống Park Chung Hee từng là tướng chỉ huy trong quân đội và là người lập kế hoạch tăng trưởng kinh tế rực rỡ của Hàn Quốc khiến cả thế giới ngạc nhiên đã tử nạn do trúng đạn của giám đốc cơ quan tình báo trung ương ngay tại bữa tối có sự tham dự của giám đốc cơ quan tình báo trung ương, trưởng phòng cận vệ và trưởng phòng thư kí của mình vào ngày 26 tháng 10 năm 1979 kết thúc 18 năm cầm quyền. Khi ấy, chính sách công nghiệp cũng bị dự tính sẽ chính thức kết thúc vào cuối năm 1979 nên thời kì này gần như được coi là thời kì bắt đầu sự thoái trào của quốc gia phát triển kiểu Hàn Quốc cả về mặt chính sách cũng như thực tiễn.

  1. KẾT LUẬN

Đánh giá vai trò của Park Chung Hee trong thời gian nắm quyền tổng thống Hàn Quốc có nhiều nhận định trái ngược nhau về vai trò và sự lãnh đạo của ông. Những người phản đối tính độc tài, phi dân chủ và thân Nhật của Park Chung Hee thì nhấn mạnh vào những mặt tiêu cực của thời kì này như việc ông đã tiến hành đàn áp phong trào lao động, phong trào đòi dân chủ...Những người đề cao tính kế hoạch , sức thúc đẩy và chủ nghĩa thành quả thì lại coi ông là nhân vật có vai trò quan trọng nhất trong qua trình công nghiệp hóa và hiện đại hóa của Hàn Quốc. Nhưng ta phải công nhận một điểm là thời đại Park Chung Hee đã trở thành nền đá tảng của kinh tế Hàn Quốc ngày nay.

Park Chung Hee đã thiết lập ở Hàn Quốc một chế độ độc tài quân sự mang tính chất chuyên chế độc đoán, chống dân chủ mạnh mẽ nhưng không thể phủ nhận những mặt tích cực của chế độ chính trị này đối với diện mạo nền kinh tế và xã hội. Nó góp phần định hướng cho sự phát triển của xã hội Hàn Quốc trong tương lai, đó là con đường quá độ lên chủ nghĩa tư bản hiện đại. Một đất nước Hàn Quốc với chế độ chính trị tư bản chủ nghĩa và nền kinh tế phát triển cao (đứng thứ 10 thế giới) , đời sống vật chất và tinh thần của người dân phát triển cao như ngày nay, không thể không nhắc tới những đóng góp to lớn của chế độ độc tài Park Chung Hee cùng với những chính sách phát triển kinh tế của ông trong giai đoạn đầu công nghiệp hóa và hiện đại hóa ở Hàn Quốc./.

TÀI LIỆU THAM KHẢO

  1. “Xã hội Hàn Quốc hiện đại” của Ban biên soạn giáo trình Hàn Quốc học. Do Nhà xuất bản ĐHQG Hà Nội xuất bản 2008.
  2. “Hệ thống chính trị Hàn Quốc hiện nay” của PGS.TS Hoàng Văn Việt. Do Nhà xuất bản ĐHQG TP.HCM xuất bản 02/04/2009.
Nguon: http://www.hanquochoc.edu.vn/cps/nghiencuu/kinhtekinhdoanh/2010/9/1.aspx


<< Sửa đổi bởi: Admin -- 25/9/2012 7:14:06 AM >>
---------------------------------
Khoa Hàn Quốc học, ĐH Khoa học Xã hội & Nhân văn, ĐH Quốc gia Tp. HCM
ĐT: +84-8-38293828 (nhánh 153)
Email: Koreanstudies.ussh@gmail.com
Website: www.hanquochoc.edu.vn

Faculty of Korean Studies, University of Social Sciences & Humanities, Vietnam National University - Ho Chi Minh City
Tel: +84-8-38293828 (ext 153)
Email: Koreanstudies.ussh@gmail.com
Website: www.hanquochoc.edu.vn

베트남 호치민시 국립대학교 인문사회과학대학 한국학부

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
Do Thi Trang Thanh bài Viết của bạn khá tốt! Nhưng mình thấy bạn nên nêu ra nhiều nhận xét hơn dê93 bài viết c1 chiều sâu
- 24/9/2012 11:10:45 PM  
 
Admin đã offline
 #1  
Những thành viên sau đã cảm ơn Admin vì bài viết hữu ích này:
simplz
22/9/2012 10:19:08 PM
Lơ tơ mơ

Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 13/9/2012
Bài viết: 10
Đến từ: Hàn 2/10 Hàn Quốc Học

Đánh giá: [8]

Cảm ơn: 2 lần
Được Cảm ơn: 4 lần
Có câu "Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt".

Park Chung Hee là một nhân tài lãnh đạo nên đã tạo nên một nền móng tuyệt vời cho đất nước Hàn Quốc. Theo em nghĩ Park Cheong Hee đã áp dụng chế độ độc tài của mình vào đúng thời điểm sau cuộc đảo chính, lúc đó dân tộc Hàn vẫn đang trong vòng luẩn quẩn khó khăn về chính trị, xã hội... Lúc này Hàn Quốc cần một người lãnh đạo với những phương pháp cứng rắn để thiết lập nên nền tảng cơ sở cho mình. Chế độ độc tài của Park Cheong Hee là "chế độ độc tài phát triển" vì người lãnh đạo là người có năng lực, có tầm nhìn và hướng đi đúng. PCH có quyết đoán (dù là độc đoán) và đã mang lại kết quả tốt đẹp.

Nhưng khi đã gầy dựng được nền tảng, ta có thể thấy rằng kinh tế phát triển thì con người cũng phát triển. Đời sống vật chất được nâng caot hì song song đó đời sống tinh thần, nhu cầu của người dân Hàn Quốc cũng tăng. Hòa cùng với xu thế toàn cầu hóa và dân chủ hóa trên thế giới, có lẽ khoảng thời gian cuối những năm 70, PCH phải có sự điều chỉnh hợp lý về chính sách cai trị của mình. Nhưng ông đã không kịp sửa đổi nên người dân Hàn Quốc - những ai tiếp nhận được nền dân chủ của thế giới đã có sự phản kháng chế độ độc tài của ông.

Giả sử nếu như PCH sửa đổi, ông không bị ám sát, thì phải chăng con người ấy sẽ lãnh đạo Hàn Quốc vươn lên xa hơn nữa hay không?


{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
mylinhtran.han1 không biết là PCH sẽ sửa đổi như thế nào, chứ theo mình thấy nếu ông còn sống thì chắc Hàn Quốc sẽ là một đất nước với một chế độ chính trị độc tài và chuyên chế chẳng khác nào phát xít Đức ngày xưa. thực tế khi PCH không còn thì Hàn Quốc vẫn phát triển theo hướng tích cực được mà - 23/9/2012 8:31:48 AM  
soyong.hongnga92 theo mình thấy, ngay từ ban đầu bản chất của PCH đã là một người bảo thủ , tham vọng và muốn một thứ uy quyền tuyệt đối. Và trong quá trình cầm quyền của mình, ông đã có những chính sách nhằm phát triển kinh tế nhưng theo mình nghĩ một cách vô tình những chính sách đó đã làm tổn thương sự tự tôn của người Hàn. Ông thực hiện chính sách thân Nhật, nhận viện trợ của Nhật, trong khi người Hàn và người Nhật đã từng có những kí ức không tốt đẹp, hơn nữa ông còn tìm nguồn vốn từ việc tham chiến ở Việt Nam, với chính sách này có thể nói rằng ông vì sự phát triển của đất nước mà ông đang cai trị mà "không từ thù đoạn", liệu đằng sau mong muốn phát triển quốc gia có phải còn một mục đích khác là thỏa mãn tham vọng chế ngự uy quyền của cá nhân hay không??? cũng chính vì suy nghĩ này mà thực tế là rất nhiều người dân Hàn đã chống lại ông. Vì vậy theo mình thì nếu ông không bị ám sát chắc ông cũng sẽ không thay đổi, mà dù có thay đổi thì có lẽ cũng không thể lấp đầy và làm lành những vết thương mà ông đã gây ra cho những người đã phản đối ông trong suốt 18 năm ông dùng quyền lực để đàn áp và thủ tiêu sự chống đối mình thay vì dùng cách khác để nhận được sự đồng tình. Tóm lại, mình nghĩ dù có thay đổi, và bằng sự thay đổi mà mình nghĩ không nhiều thì kinh tế Hàn Quốc có thể sẽ vẫn phát triển theo con đường mà nó đang đi, nhưng lòng người không thuận thì đến một lúc nào đó ông vẩn sẽ bị ám sát, vì một người lãnh đạo giỏi không phải chỉ cần làm cho kinh tế phát triển mà còn phải làm vừa lòng người. lúc này Hàn quốc đã có nền kinh tế phát triển và họ cần một PCH hoàn thiện hơn.^^ - 23/9/2012 10:25:44 PM  
 
simplz đã offline
 #2  
Những thành viên sau đã cảm ơn simplz vì bài viết hữu ích này:
embebankem_@_@
24/9/2012 9:54:08 PM
Lơ tơ mơ

Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 18/9/2012
Bài viết: 9
Đến từ: HQ2/10

Đánh giá: [0]

Cảm ơn: 10 lần
Được Cảm ơn: 2 lần

"Toàn dân Hàn Quốc phải thắt lưng buộc bụng trong vòng 5 năm, phải cắn răng vào mà làm việc nếu muốn được sống còn. Làm cách nào trong vòng 10 năm, chúng ta tạo được một nền kinh tế đứng đầu ở Đông Á, và sau 20 năm, chúng ta sẽ trở thành cường quốc kinh tế trên thế giới. Chúng ta sẽ bắt thế giới phải ngưỡng mộ chúng ta. Hôm nay, có thể một số đồng bào bất đồng ý kiến với tôi. Nhưng xin những đồng bào ấy hiểu cho rằng tổ quốc quan trọng hơn quyền lợi cá nhân. Tôi không muốn mị dân. Tôi sẽ cương quyết ban hành một chính sách khắc khổ. Tôi sẽ đem bắn bất cứ kẻ nào ăn cắp của công dù chỉ 1 đồng. Tôi sẵn lòng chết cho lý tưởng đã đề ra".

Trên đây là lời mà tướng Park Chung Hee đã nói trước toàn thể hơn 20000 sinh viên đại học Seoul sau khi ông lên nắm chính quyền (7/1961). Cũng có thể coi như đó là lời thề mà ông đã thề trong suốt thời kỳ làm Tổng thống Hàn Quốc.
Theo ý kiến chủ quan, mình rất nể phục Park Chung Hee. Ông quả thực là một người có tài, bởi chính ông là người đã có những chính sách, những bước đi tác động mạnh mẽ đến nền kinh tế Hàn Quốc thập niên 60~70, đánh dấu bước ngoặt của việc chuyển đổi Hàn Quốc từ một trong những nước nghèo nhất thế giới, chậm tiến lên một đất nước phát triển, giàu mạnh. Những kế hoạch 5 năm mà chính phủ Park Chung Hee đề ra và thực hiện, chủ trương phát triển công nghiệp nặng, thúc đẩy xuất khẩu, phát động phong trào Saemaeulho,... đã làm thay đổi đáng kể bộ mặt của đất nước Hàn Quốc. À, cũng phải nói trước khi Park Chung Hee lên nắm quyền thì xã hội Hàn Quốc dưới sự cai trị hơn 10 năm của chế độ độc tài, tham nhũng Lee Song Man và trước đó nữa là gần một thế kỷ sống dưới chế độ Nhật thuộc đã gần như không còn sức sống, kinh tế cũng ỳ trệ. Người dân Hàn Quốc khi đó đa số đã bị đi vào tâm trạng tuyệt vọng, họ trở nên ù lì, mất đi niềm tin vào tương lai, mất đi sự siêng năng,... Chính Park Chung Hee sau khi lên nắm quyền đã thay đổi toàn bộ điều đó, dù có thể là cưỡng ép. Cũng có những người nói ông độc tài, bảo thủ, và vì sự phát triển đất nước mà dẫm lên đất nước khác (cho quân đánh thuê ở Việt Nam...), hay gạt đi mối thù của dân tộc với Nhật Bản để có khoản tiền viện trợ từ Nhật,.... Nhưng họ hãy nhìn những bước đi thần tốc của "con ngựa" Đại Hàn Dân Quốc dưới sự lèo lái của ông đã! Có người dân nào ở Đại Hàn năm 1961 dám tin rằng chỉ 20 năm sau Hàn Quốc có bộ mặt hoàn toàn khác và trở thành cường quốc kinh tế không? Xin trả lời, chỉ có Park Chung Hee thôi.
Theo mình, khi lên nắm chính quyền, Park Chung Hee thực sự mong muốn cho nhân dân Nam Hàn có một cuộc sống ổn định, xây dựng được một xã hội giàu mạnh, kinh tế phát triển. Mong muốn đó có xấu không? Nhưng bởi ông đã quá lệch về con đường độc tài mà quên đi rằng đất nước càng phát triển thì sự yêu cầu về dân chủ càng tăng. Những chính sách độc tài càng ngày càng gay gắt với phong trào đòi dân chủ đang lên cao đã là con dao cắt đứt sự nghiệp chính trị của ông vào năm 1979.
-----------
Lật lại vấn đề tí, NẾU như khi đó không phải Park Chung Hee lên nắm quyền, liệu bộ mặt đất nước Đại Hàn có thay đổi nhanh chóng được như vậy không mọi người?
--------------
<>

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
Admin ban DO Thi Trang Thanh vao va xoa bot nhung comment trung lap nhe - 25/9/2012 7:16:08 AM  
 
embebankem_@_@ đã offline
 #3  
Những thành viên sau đã cảm ơn embebankem_@_@ vì bài viết hữu ích này:
Ti.paris
25/9/2012 4:04:08 PM
요괴

Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 18/9/2012
Bài viết: 14
Đến từ: Hàn 2.10 - Hàn Quốc Học - Khoa học Xã hội và Nhân

Đánh giá: [0]
Được Cảm ơn: 1 lần
Chúng ta không thể phủ nhận những đóng góp của Chế độ độc tài Park Chung Hee và Sự tác động của chính phủ tới nền kinh tế đã đem lại những thành tựu to lớn cho sự phát triển của Kinh tế Hàn Quốc. Sau giờ học ngày 25/9 Tôi có một chỗ thắc mắc đó là sự so sánh về nền kinh tế của nước ta với nền kinh tế Hàn Quốc trong điều kiện chính trị như Chế độ độc tài Park Chung Hee và chế độ Xã hội chủ nghĩa như ở Việt Nam, trong một số điều kiện như đều trải qua chiến tranh gần 4 thập kỉ? Sự so sánh này có phải là 1 sự so sánh khập khiễng hay không? Và chúng ta nên suy nghĩ như thế nào về vấn đề này ?
---------------------------------
 담남해...

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
Ti.paris đã offline
 #4  
Những thành viên sau đã cảm ơn Ti.paris vì bài viết hữu ích này:
sb013
25/9/2012 5:04:16 PM
NOILCAASI


Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 1/9/2012
Bài viết: 18
Đến từ: Hàn 1 - 2010

Đánh giá: [35]

Cảm ơn: 5 lần
Được Cảm ơn: 7 lần
Mình nghĩ giữa VN và HQ về 1 số mặt như cùng trải qua chiến tranh, chia cắt đất nước.Tuy HQ ko có những điều kiện thuận lợi như VN nhưng HQ có 1 Park Chung Hee với những chính sách hợp lý và đúng đắn, thêm vào đó là nhân tố con người đã góp phần vào sự phát triển thần kỳ của HQ. VN có nhiều điều kiện thuận lợi hơn về điều kiện tự nhiên, tuy nhiên dường như chúng ta ko tận dụng đc hết mọi mặt về nhân tố con người trong khi nó lại rất quan trọng. Theo mình thì chế độ xã hội chủ nghĩa và chế độ độc tài Park CHung Hee rất khác nhau. Bởi chế độ độc tài chống dân chủ 1 cách kiên quyết, trong khi đó ở chế độ xã hội chủ nghĩa, người dân vẫn đc đảm bảo quyền tự do dân chủ, quyền tham gia vào các hoạt động kinh tế...
"Park Chung Hee đã thiết lập ở Hàn Quốc một chế độ độc tài quân sự mang tính chất chuyên chế độc đoán, chống dân chủ mạnh mẽ nhưng không thể phủ nhận những mặt tích cực của chế độ chính trị này đối với diện mạo nền kinh tế và xã hội. Nó góp phần định hướng cho sự phát triển của xã hội Hàn Quốc trong tương lai, đó là con đường quá độ lên chủ nghĩa tư bản hiện đại. Một đất nước Hàn Quốc với chế độ chính trị tư bản chủ nghĩa và nền kinh tế phát triển cao". Như vậy nếu chúng ta đi theo con đường từ chủ nghĩa tư bản quá độ lên chủ nghĩa xả hội có phải là vẫn tốt hơn là bỏ qua chế độ tư bản chủ nghĩa tiến lên chế độ chủ nghĩa xã hội hay không? Tại sao chúng ta cũng có những nhận tố về con người, điển hình là ý chí của ngươi dân miền Trung cũng đâu thua kém gì người dân HQ, ta có nhiều tài nguyên thiên nhiên hơn, có điều kiện thuận lợi hơn mà lại chưa đạt đc những thành tựu như HQ đã làm đc?


<< Sửa đổi bởi: sb013 -- 25/9/2012 5:29:43 PM >>
---------------------------------
13.06.1988

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
sb013 đã offline
 #5  
Admin
25/9/2012 9:49:16 PM
Dark Knight


Cấp bậc: ADMIN

Tham gia: 9/4/2008
Bài viết: 3360
Đến từ: USSH - VNU

Đánh giá: [80]

Cảm ơn: 214 lần
Được Cảm ơn: 146 lần
Ti.paris đã viết:
Chúng ta không thể phủ nhận những đóng góp của Chế độ độc tài Park Chung Hee và Sự tác động của chính phủ tới nền kinh tế đã đem lại những thành tựu to lớn cho sự phát triển của Kinh tế Hàn Quốc. Sau giờ học ngày 25/9 Tôi có một chỗ thắc mắc đó là sự so sánh về nền kinh tế của nước ta với nền kinh tế Hàn Quốc trong điều kiện chính trị như Chế độ độc tài Park Chung Hee và chế độ Xã hội chủ nghĩa như ở Việt Nam, trong một số điều kiện như đều trải qua chiến tranh gần 4 thập kỉ? Sự so sánh này có phải là 1 sự so sánh khập khiễng hay không? Và chúng ta nên suy nghĩ như thế nào về vấn đề này ?


về lý thuyết...mọi sự so sánh đều có thể...nói cách khác, không có so sánh nào là so sánh khập khiễng cả...cái hay của so sánh là: có thể rút ra những điểm giống nhau giữa 2 cái khác nhau và có thể rút ra những điểm khác nhau giữa 2 cái giống nhau.

---------------------------------
Khoa Hàn Quốc học, ĐH Khoa học Xã hội & Nhân văn, ĐH Quốc gia Tp. HCM
ĐT: +84-8-38293828 (nhánh 153)
Email: Koreanstudies.ussh@gmail.com
Website: www.hanquochoc.edu.vn

Faculty of Korean Studies, University of Social Sciences & Humanities, Vietnam National University - Ho Chi Minh City
Tel: +84-8-38293828 (ext 153)
Email: Koreanstudies.ussh@gmail.com
Website: www.hanquochoc.edu.vn

베트남 호치민시 국립대학교 인문사회과학대학 한국학부

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
Admin đã offline
 #6  
Hae Woong
27/9/2012 12:26:39 PM
Lơ tơ mơ

Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 23/9/2012
Bài viết: 8
Đến từ: Hàn Quốc 2/10 - Hàn Quốc học - KHXH & NV

Đánh giá: [0]
Mình cũng đồng ý với ý kiến là PCH bị ám sát là điều tất yếu. Bởi vì ngoài cái tài ra thì chúng ta cũng nên tu dưỡng thêm đạo đức sống của mình.Theo Tư tưởng Hồ Chí Minh : "có tài mà không có đức thì vô dụng, có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó". Tính thức thời tuy có thể mang lại kết quả tốt đẹp cho hiện tại nhưng những hậu quả lâu dài mà nó để lại cũng không phải ít.Rõ ràng đang trên tiến đà của chế độ độc tài đó thì việc sửa chữa và hòa nhập với nền dân chủ thế giới là điều không tưởng. Nếu mà PCH không bị ám sát thì bây giờ Nam Hàn và Bắc Hàn hợp nhất không chừng.
{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
Hae Woong đã offline
 #7  
Ti.paris
27/9/2012 7:32:16 PM
요괴

Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 18/9/2012
Bài viết: 14
Đến từ: Hàn 2.10 - Hàn Quốc Học - Khoa học Xã hội và Nhân

Đánh giá: [0]
Được Cảm ơn: 1 lần
Hae Woong đã viết:
Mình cũng đồng ý với ý kiến là PCH bị ám sát là điều tất yếu. Bởi vì ngoài cái tài ra thì chúng ta cũng nên tu dưỡng thêm đạo đức sống của mình.Theo Tư tưởng Hồ Chí Minh : "có tài mà không có đức thì vô dụng, có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó". Tính thức thời tuy có thể mang lại kết quả tốt đẹp cho hiện tại nhưng những hậu quả lâu dài mà nó để lại cũng không phải ít.Rõ ràng đang trên tiến đà của chế độ độc tài đó thì việc sửa chữa và hòa nhập với nền dân chủ thế giới là điều không tưởng. Nếu mà PCH không bị ám sát thì bây giờ Nam Hàn và Bắc Hàn hợp nhất không chừng.

Tôi không đồng ý với ý kiến của bạn Hae Woong lắm. Phần trích dẫn của bạn có phần không hợp lý, nên nhớ PCH làm lãnh đạo của Nhà Xanh từ năm 62 tới năm 79,ngoài ra không ai có thể phủ nhận được công lao của ông trong công việc đưa đất nước Hàn Quốc đi lên với kỳ tích Sông Hàn, nên Đạo đức của Ông là điều không phải bàn cãi, dĩ nhiên một chế độ độc tài thì khó có thể tồn tại được lâu dài trong một xã hội mà nhu cầu tự do dân chủ ngày càng cao.
---------------------------------
 담남해...

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
Ti.paris đã offline
 #8  
Ti.paris
27/9/2012 7:39:38 PM
요괴

Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 18/9/2012
Bài viết: 14
Đến từ: Hàn 2.10 - Hàn Quốc Học - Khoa học Xã hội và Nhân

Đánh giá: [0]
Được Cảm ơn: 1 lần
Admin đã viết:
Ti.paris đã viết:
Chúng ta không thể phủ nhận những đóng góp của Chế độ độc tài Park Chung Hee và Sự tác động của chính phủ tới nền kinh tế đã đem lại những thành tựu to lớn cho sự phát triển của Kinh tế Hàn Quốc. Sau giờ học ngày 25/9 Tôi có một chỗ thắc mắc đó là sự so sánh về nền kinh tế của nước ta với nền kinh tế Hàn Quốc trong điều kiện chính trị như Chế độ độc tài Park Chung Hee và chế độ Xã hội chủ nghĩa như ở Việt Nam, trong một số điều kiện như đều trải qua chiến tranh gần 4 thập kỉ? Sự so sánh này có phải là 1 sự so sánh khập khiễng hay không? Và chúng ta nên suy nghĩ như thế nào về vấn đề này ?


về lý thuyết...mọi sự so sánh đều có thể...nói cách khác, không có so sánh nào là so sánh khập khiễng cả...cái hay của so sánh là: có thể rút ra những điểm giống nhau giữa 2 cái khác nhau và có thể rút ra những điểm khác nhau giữa 2 cái giống nhau.

Nhưng nếu người ta mang 1 tiêu chuẩn ra để so sánh thì chẳng phải cũng là để tìm ra cái giống mang bản chất tốt, hay cái khác mang bản chất xấu của 1 sự việc sao ạ? Nếu như em đem thành tựu kinh tế ra làm 1 tiêu chuẩn của sự so sánh này thì sao ạ?
---------------------------------
 담남해...

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
Ti.paris đã offline
 #9  
sorana venus
27/9/2012 9:38:07 PM
Lơ tơ mơ

Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 19/9/2012
Bài viết: 11
Đến từ: hàn1-Hàn quốc học-khoa học xã hội nhân văn

Đánh giá: [0]
Hae Woong đã viết:
Mình cũng đồng ý với ý kiến là PCH bị ám sát là điều tất yếu. Bởi vì ngoài cái tài ra thì chúng ta cũng nên tu dưỡng thêm đạo đức sống của mình.Theo Tư tưởng Hồ Chí Minh : "có tài mà không có đức thì vô dụng, có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó". Tính thức thời tuy có thể mang lại kết quả tốt đẹp cho hiện tại nhưng những hậu quả lâu dài mà nó để lại cũng không phải ít.Rõ ràng đang trên tiến đà của chế độ độc tài đó thì việc sửa chữa và hòa nhập với nền dân chủ thế giới là điều không tưởng. Nếu mà PCH không bị ám sát thì bây giờ Nam Hàn và Bắc Hàn hợp nhất không chừng.

Theo ý kiến cá nhân của tôi, tôi không đồng ý với ý kiến PCH bị ám sát là điều tất yếu. theo bạn nhìn nhận PCH là người không có đức nhưng đó chỉ là nhìn trên một phương diện về sự độc tài của PCH nhưng nhìn một cách khách quan thì chỉ nhìn vào sực độc tại thì chưa chính xác. Mặt khác thì những chính sách của PCH là đúng đắn và đã tranh thủ được sự viện trợ của Mỹ tốt nhất để phục hồi nền kinh tế yếu kém của Hàn quốc lúc bấy giờ.Người Hàn quốc cũng tự hào rằng HQ có 1 PCH không đất nước nào bắt chước được. Chúng ta có thể người HQ thừa nhận rằng vào giai đoạn đó thì những chính sách của PCH là phù hợp. Còn nói đến vấn đề nếu PCH không bị ám sát thì đất nước HQ sẽ ra sao, tôi thấy là có một bạn nhận định PCH là 1 người "thức thời".Ở đây ta có thể hiểu thức thời không phải là thuận theo chiều gió mà là tùy từng thời kì mà đưa ra những biện pháp và chính sách phù hợp. Nếu PCH không bị ám sát thì có thể sau khi kinh tế đất nước đã khởi sắc thì PCH sẽ thay đổi chính sách độc tài của ông. Đó chỉ là giả thuyết mình đưa ra mong các bạn tham gia bình luận thêm.

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
sorana venus đã offline
 #10  
bamboograce
27/9/2012 10:59:08 PM
Lơ tơ mơ

Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 18/9/2012
Bài viết: 12
Đến từ: Lớp Hàn 3 - Khoa Hàn Quốc Học - Trường Đại học Kho

Đánh giá: [0]
Quote:


Nhưng nếu người ta mang 1 tiêu chuẩn ra để so sánh thì chẳng phải cũng là để tìm ra cái giống mang bản chất tốt, hay cái khác mang bản chất xấu của 1 sự việc sao ạ? Nếu như em đem thành tựu kinh tế ra làm 1 tiêu chuẩn của sự so sánh này thì sao ạ?


Mình không đồng ý lắm với ý kiến của bạn, theo mình nghĩ khi chúng ta so sánh không phải tìm ra cái giống mang bản chất tốt hay cái khác mang bản chất xấu mà là tìm ra sự giống và khác nhau của hai sự việc đó, có thể sự giống và sự khác đều mang cả tốt lẫn xấu (tính hai mặt của sự việc), chứ không phải sự giống chỉ mang bản chất tốt và sự khác mang chỉ mang bản chất xấu mà thôi. Thành tựu kinh tế không phải là tiêu chuẩn để so sánh mà là một trong những tiêu chí để so sánh, ví dụ như so sánh Kinh tế Việt Nam và Kinh tế Hàn Quốc trong đó có những tiêu chí như cách thực hiện, những thành tựu, những tác đông đến xã hội,......

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
bamboograce đã offline
 #11  
bamboograce
27/9/2012 11:21:41 PM
Lơ tơ mơ

Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 18/9/2012
Bài viết: 12
Đến từ: Lớp Hàn 3 - Khoa Hàn Quốc Học - Trường Đại học Kho

Đánh giá: [0]
Quote:
Hae Woong đã viết:
Mình cũng đồng ý với ý kiến là PCH bị ám sát là điều tất yếu. Bởi vì ngoài cái tài ra thì chúng ta cũng nên tu dưỡng thêm đạo đức sống của mình.Theo Tư tưởng Hồ Chí Minh : "có tài mà không có đức thì vô dụng, có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó". Tính thức thời tuy có thể mang lại kết quả tốt đẹp cho hiện tại nhưng những hậu quả lâu dài mà nó để lại cũng không phải ít.Rõ ràng đang trên tiến đà của chế độ độc tài đó thì việc sửa chữa và hòa nhập với nền dân chủ thế giới là điều không tưởng. Nếu mà PCH không bị ám sát thì bây giờ Nam Hàn và Bắc Hàn hợp nhất không chừng.


Mình cũng không đồng ý với ý kiến của bạn, xét về công và tội thì Park Chung Hee vừa có công và có tội, ông chỉ muốn làm cho đất nước mình thoát khỏi cảnh khủng hoảng đã kéo dài từ rất lâu, muốn cho dân mình thoát khỏi nghèo đói, còn cái tội của ông là ông không nhìn thấy rõ xã hội Hàn Quốc lúc bấy giờ cần gì,.....do vậy không nên đặt vần đề tu dưỡng đạo đức đối với ông. Còn bạn đưa câu của tư tưởng Hồ Chí Minh vào xã hội Hàn Quốc là không phù hợp, vì xã hội Việt Nam theo chế độ Xã hội chủ nghỉa còn Hàn Quốc theo dân chủ tư sản. Bạn có nói "Rõ ràng đang trên tiến đà của chế độ độc tài đó thì việc sửa chữa và hòa nhập với nền dân chủ thế giới là điều không tưởng", vậy bạn thử xem xét xem chế độ độc tài tích cực hay tiêu cực và ông tạo ra chế độ độc tài đó để làm gi??? Còn Park Chung Hee có bị ám sát hay không thì không liên quan gì đến việc hợp nhất Nam Hàn và Bắc Hàn vì việc hợp nhất cần rất nhìu điều kiện và thời tổng thống nào cũng có thể hợp nhất được.....

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
bamboograce đã offline
 #12  
Ti.paris
27/9/2012 11:40:35 PM
요괴

Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 18/9/2012
Bài viết: 14
Đến từ: Hàn 2.10 - Hàn Quốc Học - Khoa học Xã hội và Nhân

Đánh giá: [0]
Được Cảm ơn: 1 lần
bamboograce đã viết:
Quote:


Nhưng nếu người ta mang 1 tiêu chuẩn ra để so sánh thì chẳng phải cũng là để tìm ra cái giống mang bản chất tốt, hay cái khác mang bản chất xấu của 1 sự việc sao ạ? Nếu như em đem thành tựu kinh tế ra làm 1 tiêu chuẩn của sự so sánh này thì sao ạ?


Mình không đồng ý lắm với ý kiến của bạn, theo mình nghĩ khi chúng ta so sánh không phải tìm ra cái giống mang bản chất tốt hay cái khác mang bản chất xấu mà là tìm ra sự giống và khác nhau của hai sự việc đó, có thể sự giống và sự khác đều mang cả tốt lẫn xấu (tính hai mặt của sự việc), chứ không phải sự giống chỉ mang bản chất tốt và sự khác mang chỉ mang bản chất xấu mà thôi. Thành tựu kinh tế không phải là tiêu chuẩn để so sánh mà là một trong những tiêu chí để so sánh, ví dụ như so sánh Kinh tế Việt Nam và Kinh tế Hàn Quốc trong đó có những tiêu chí như cách thực hiện, những thành tựu, những tác đông đến xã hội,......

Có thể cách dùng từ của mình chưa hay lắm, nhưng nếu như tiêu chí mà mình đưa ra là Thành tựu Kinh tế thì mình muốn hỏi bạn, rốt cuộc khi so sánh với 1 tiêu chí, chúng ta rút ra điểm giống và khác nhau, nhưng có phải chăng tiêu chí đó cũng chính là thứ giúp chúng ta thấy được sự mâu thuẫn giữa bản chất cái tốt và cái xấu? mục đích khi đưa ra tiêu chí chính là để qua so sánh với tiêu chí đó, người ta thấy được điểm phù hợp, và không phù hợp, nhìn hướng về sự phát triển, không phải nếu phù hợp với thời đại thì những chính sách đó sẽ được giữ, nếu mâu thuẫn với thời đại thì những chính sách đó sẽ bị loại trừ sao? Mình vẫn nghĩ rằng khi đưa ra so sánh mục đích cuối cùng vẫn là tìm ra mâu thuẫn của 2 sự việc nhằm tạo động lực cho quá trình phát triển. Nếu như, Thành tựu Kinh tế là 1 tiêu chí so sánh thì rốt cuộc, chúng ta có thể định hướng được 1 hướng cho sự phát triển của đất nước trên cơ sở những bài học của Hàn Quốc hay không?


---------------------------------
 담남해...

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
Ti.paris đã offline
 #13  
bamboograce
28/9/2012 10:34:17 PM
Lơ tơ mơ

Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 18/9/2012
Bài viết: 12
Đến từ: Lớp Hàn 3 - Khoa Hàn Quốc Học - Trường Đại học Kho

Đánh giá: [0]
Ti.paris đã viết:
bamboograce đã viết:
Quote:


Nhưng nếu người ta mang 1 tiêu chuẩn ra để so sánh thì chẳng phải cũng là để tìm ra cái giống mang bản chất tốt, hay cái khác mang bản chất xấu của 1 sự việc sao ạ? Nếu như em đem thành tựu kinh tế ra làm 1 tiêu chuẩn của sự so sánh này thì sao ạ?


Mình không đồng ý lắm với ý kiến của bạn, theo mình nghĩ khi chúng ta so sánh không phải tìm ra cái giống mang bản chất tốt hay cái khác mang bản chất xấu mà là tìm ra sự giống và khác nhau của hai sự việc đó, có thể sự giống và sự khác đều mang cả tốt lẫn xấu (tính hai mặt của sự việc), chứ không phải sự giống chỉ mang bản chất tốt và sự khác mang chỉ mang bản chất xấu mà thôi. Thành tựu kinh tế không phải là tiêu chuẩn để so sánh mà là một trong những tiêu chí để so sánh, ví dụ như so sánh Kinh tế Việt Nam và Kinh tế Hàn Quốc trong đó có những tiêu chí như cách thực hiện, những thành tựu, những tác đông đến xã hội,......

Có thể cách dùng từ của mình chưa hay lắm, nhưng nếu như tiêu chí mà mình đưa ra là Thành tựu Kinh tế thì mình muốn hỏi bạn, rốt cuộc khi so sánh với 1 tiêu chí, chúng ta rút ra điểm giống và khác nhau, nhưng có phải chăng tiêu chí đó cũng chính là thứ giúp chúng ta thấy được sự mâu thuẫn giữa bản chất cái tốt và cái xấu? mục đích khi đưa ra tiêu chí chính là để qua so sánh với tiêu chí đó, người ta thấy được điểm phù hợp, và không phù hợp, nhìn hướng về sự phát triển, không phải nếu phù hợp với thời đại thì những chính sách đó sẽ được giữ, nếu mâu thuẫn với thời đại thì những chính sách đó sẽ bị loại trừ sao? Mình vẫn nghĩ rằng khi đưa ra so sánh mục đích cuối cùng vẫn là tìm ra mâu thuẫn của 2 sự việc nhằm tạo động lực cho quá trình phát triển. Nếu như, Thành tựu Kinh tế là 1 tiêu chí so sánh thì rốt cuộc, chúng ta có thể định hướng được 1 hướng cho sự phát triển của đất nước trên cơ sở những bài học của Hàn Quốc hay không?



Vậy cho mình hỏi bạn đang định so sánh cái gì??? Khi so sánh thì chúng ta cần so sánh hai đối tượng với nhiều tiêu chí khác nhau chứ không phải chỉ dựa trên một tiêu chí, nếu như thế sẽ không đầy đủ, nhiều chiều,....còn khi so sánh thì chúng ta chỉ tìm ra sự giống nhau và khác nhau thôi, chứ không phải tìm ra sự mâu thuẫn tốt hay xấu bởi vì trong môi trường này thì cái này là tốt, môi trường khác cái này là xấu, cái nay phù hợp cái kia không phù hợp. Mục đích của so sánh là so sánh hai đối tượng mà ta cần so sánh, còn tiêu chí chỉ là phương tiện để chúng ta so sánh mà thôi, còn bạn nói nếu đưa ra chính sách mà không phù hợp với thời đại thì bị loại bỏ, thì cho mình hỏi khi đưa ra một chính sách sao biết được nó có phù hợp hay không?, nó có giúp cho phát triển hay không?, vì con người chỉ đoán được tương lai chứ không biết chính xác tương lai, ví dụ như ông Park Chung Hee đưa ra chính sách cải cách kinh tế của mình sao ông biết được chính sách của mình có giúp cho nền kinh tế Hàn Quốc lúc đó phát triển hay không, có phù hợp với xã hội Hàn Quốc lúc bấy giờ không?. Nếu bạn coi thành tựu Kinh tế là 1 tiêu chí so sánh thì không đủ, mà còn phải xem xét nhiều tiêu chí khác của Kinh tế Hàn Quốc, còn định hướng sự phát triển của Hàn Quốc lên Việt Nam thì không phù hợp vì Việt Nam và Hàn Quốc có chế độ khác nhau, xã hội khác nhau, văn hóa khác nhau,......và còn nhiều yêu tố khác quan khác nữa.


{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
bamboograce đã offline
 #14  
Ti.paris
28/9/2012 10:48:47 PM
요괴

Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 18/9/2012
Bài viết: 14
Đến từ: Hàn 2.10 - Hàn Quốc Học - Khoa học Xã hội và Nhân

Đánh giá: [0]
Được Cảm ơn: 1 lần
Có lẽ bạn hơi chệch ra ngoài 1 tí, mình chỉ hạn định trong vấn đề Kinh tế Hàn Quốc mà thôi, còn việc đưa ra chính sách của 1 Quốc gia muốn biết nó có phù hợp hay không, phát triển hay không, câu trả lời của mình chính là THỰC NGHIỆM, và lịch sử cũng chứng minh rằng sau chỉ sau khi 1 chính sách đưa ra thực hiện mới biết nó có phù hợp hay không. Nếu bạn còn nhớ rõ, Cô Chi cũng đã từng so sánh như mình trong tiết học, mình cũng chỉ đưa ra cho các bạn thảo luận như mình và cùng rút ra kết luận mà thôi. Cám ơn bạn đã tham gia đóng góp.
---------------------------------
 담남해...

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
Ti.paris đã offline
 #15  
kieutien
29/9/2012 9:16:14 PM
Lơ tơ mơ

Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 26/9/2012
Bài viết: 13
Đến từ: Han Quoc hoc_02

Đánh giá: [27]

Cảm ơn: 13 lần
Được Cảm ơn: 4 lần
Em chào thầy và chào các anh chị a.
Thầy và anh chị cho em hỏi là: có phải nối tiếp chế độ độc tài Park Chung Hee là Chung Do Hwoan phải không a? tuy nhiên tổng thống này đã có bước tiến hơn so với đời tổng thống trước,có phải ông là người đưa ra khẩu hiệu "làm trong sạch môi trường chính trị" phải không ạ? em xin cám ơn ah!!!^_^

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
kieutien đã offline
 #16  
xuanvi
11/11/2012 1:54:12 AM
Lơ tơ mơ

Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 19/9/2012
Bài viết: 9
Đến từ: Lớp Hàn 1 - Khoa Hàn Quốc học - Trường USSH

Đánh giá: [0]


Đi một vòng nhìn lại chặng đường lịch sử của Hàn Quốc và cả thế giới, Park Chung Hee là một và là duy nhất, yếu tố quyết định cho sự ra đời của “kỳ tích Hangang” tại Hàn quốc.
Với cương vị lãnh đạo một quốc gia, PCH đã phải suy nghĩ rất nhiều cho những quyết định của mình, làm thế nào để đưa một đất nước nghèo khó như thế đi lên và phát triển đây, khi số phận của cả dân tộc đang bị quân thù địch đe dọa?

Phải nói rằng, ông đã dành trọn cả đời mình cho sự nghiệp xây dựng và đưa đất nước Hàn Quốc đi lên. Ông là nguyên nhân và động lực làm cho nền kinh tế Hàn Quốc cất cánh. Có nhiều ý kiến cho rằng, những việc làm của PCH là đáng trách, là ghê tởm, vô đạo đức và đáng bị lên án; nhưng nếu ta xét trong trường hợp đất nước Hàn Quốc và tình hình lịch sử lúc bấy giờ, ta sẽ hiểu thêm phần nào những khó khăn mà vị tổng thổng này phải đối mặt, tình hình trong nước thì bất ổn, mọi thứ đều khó khăn và thiếu thốn sau chiến tranh…

Thiết nghĩ với vai trò của mình, “độc tài” là điều duy nhất và là lựa chọn tốt nhất để đưa Hàn Quốc đi lên. Và lịch sử cũng đã chứng minh cho chính ta thấy điều đó. Lịch sử là để cho những thế hệ sau học hỏi và ngẫm nghĩ lại, lịch sử không có một câu trả lời chính xác nào được đưa ra cả. Câu trả lời chính xác đó chỉ nằm riêng trong mỗi con người mà thôi.



<< Sửa đổi bởi: xuanvi -- 11/11/2012 1:54:57 AM >>

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
xuanvi đã offline
 #17  
jetcal
11/11/2012 8:06:50 AM
Ở đâu có sinh viên, ở đó có tổ chức Hội

Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 25/8/2012
Bài viết: 11
Đến từ: Hàn Quốc 1/10 trường ĐH KHXH&NV

Đánh giá: [0]

Mình thì nghĩ đơn giản thôi. Park Chung Hee đã làm được gì và Hàn Quốc đã thay đổi như thế nào?
Không ai khác ngoài Park Chung Hee đã vực dậy được nền kinh tế Hàn Quốc dù good way or bad way. Thế nên Park Chung Hee với mình vẫn là một người lãnh đạo tuyệt vời. Bản thân người lãnh đạo phải biết nghiêm khắc trước bản thân và xã hội thì mới thành công. Và cũng phải tùy trên phương diện mình đang xét và nói đến. Ở đây là về vấn đề vực dậy được kinh tế Hàn Quốc và đã thành công. Mình ủng hộ cách làm việc của Park Chung Hee.


---------------------------------
Ở ĐÂU CÓ SINH VIÊN, Ở ĐÓ CÓ TỔ CHỨC HỘI
 

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
jetcal đã offline
 #18  
Anchovy
11/11/2012 8:18:17 AM
Sexy free & single


Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 18/9/2012
Bài viết: 11
Đến từ: Hàn 1- Hàn Quốc học- ĐH KHXHNV

Đánh giá: [0]
Được Cảm ơn: 3 lần
Với Park Chung Hee, tiết kiệm là quốc sách để Hàn Quốc có thể đứng dậy, thoát vòng lệ thuộc. Vì thế, trong nhiều bài diễn văn, ông thường nói: "Một xu ngoại tệ là một giọt máu". Tất nhiên đây không phải là thứ ngôn ngữ hùng biện, nói cho hay mà ông đã sống tiết kiệm bằng chính nếp sống thanh đạm của mình. (Làm tổng thống 19 năm mà khi chết tài sản của ông chỉ có trên mười ngàn đô la Mỹ).

Sau gần hai thập niên sử dụng những biện pháp độc tài, chế độ Park Chung Hee đã thực hiện được cuộc cách mạng kinh tế, đưa Hàn Quốc từ một nước nghèo đói, chậm tiến lên hàng những quốc gia phát triển giàu mạnh. Vì thế, từ khởi đầu cuộc cách mạng kinh tế, có thể nhiều người đồng ý là những biện pháp độc tài của Park Chung Hee cần thiết để chấm dứt tình trạng khủng hoảng chính trị, bất ổn xã hội kéo dài, và cũng cần thiết để chính quyền có thể dễ dàng huy động tài nguyên nhân vật lực thực hiện các chính sách xây dựng kinh tế.

Nhưng theo thời gian cầm quyền cùng với những thành tựu kinh tế, Park Chung Hee, qua nhận định của nhiều nhà nghiên cứu, đã tự coi mình là người không thể thay thế đối với vận mệnh của Hàn Quốc. Vì thế ông đã không nhìn biện pháp độc tài như một giai đoạn cần thiết để biết dừng trên hướng đặt nền cho sự phát triển kinh tế với chính trị dân chủ mà trụ vào độc tài như một nền tảng để duy trì quyền lãnh đạo mãn đời. Từ tham vọng này, Park đã tạo ra một tình thế tương tranh thường trực giữa độc tài và dân chủ. Rồi vì cần duy trì quyền lực, ông càng ngày càng lún sâu vào con đường chối bỏ tự do dân chủ nhân danh sự ổn định và phát triển. Từ quan niệm cho rằng "Nhân dân Á Châu sợ hãi đói nghèo hơn là sợ chế độ độc tài…, và thứ ngọc thiếu ánh sáng được gọi là chế độ dân chủ thì vô nghĩa đối với người dân chết đói và tuyệt vọng" (Michael Keon, đd, trang 106), ông đã nhìn lệch giá trị nhân sinh, chối bỏ lịch sử tiến hóa của con người theo kiểu ngụy biện của một nhà chính trị độc tài.


---------------------------------
Dương Thị Mỹ Loan
<3 Em độc thân- em quyến rũ <3

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
Anchovy đã offline
 #19  
Snape510
12/11/2012 12:00:17 AM
Lơ tơ mơ

Cấp bậc: SINH VIÊN

Tham gia: 19/9/2012
Bài viết: 11
Đến từ: Hàn1-KHXH NV

Đánh giá: [9]
Được Cảm ơn: 1 lần
simplz đã viết:
Có câu "Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt".

Park Chung Hee là một nhân tài lãnh đạo nên đã tạo nên một nền móng tuyệt vời cho đất nước Hàn Quốc. Theo em nghĩ Park Cheong Hee đã áp dụng chế độ độc tài của mình vào đúng thời điểm sau cuộc đảo chính, lúc đó dân tộc Hàn vẫn đang trong vòng luẩn quẩn khó khăn về chính trị, xã hội... Lúc này Hàn Quốc cần một người lãnh đạo với những phương pháp cứng rắn để thiết lập nên nền tảng cơ sở cho mình. Chế độ độc tài của Park Cheong Hee là "chế độ độc tài phát triển" vì người lãnh đạo là người có năng lực, có tầm nhìn và hướng đi đúng. PCH có quyết đoán (dù là độc đoán) và đã mang lại kết quả tốt đẹp.

Nhưng khi đã gầy dựng được nền tảng, ta có thể thấy rằng kinh tế phát triển thì con người cũng phát triển. Đời sống vật chất được nâng caot hì song song đó đời sống tinh thần, nhu cầu của người dân Hàn Quốc cũng tăng. Hòa cùng với xu thế toàn cầu hóa và dân chủ hóa trên thế giới, có lẽ khoảng thời gian cuối những năm 70, PCH phải có sự điều chỉnh hợp lý về chính sách cai trị của mình. Nhưng ông đã không kịp sửa đổi nên người dân Hàn Quốc - những ai tiếp nhận được nền dân chủ của thế giới đã có sự phản kháng chế độ độc tài của ông.

Giả sử nếu như PCH sửa đổi, ông không bị ám sát, thì phải chăng con người ấy sẽ lãnh đạo Hàn Quốc vươn lên xa hơn nữa hay không?



Thứ nhất, mình không đồng ý với việc gọi PCH là kẻ thức thời, bởi vì việc đảo chính và thiết lập chính quyền cho mình là ông đã chuẩn bị từ trước, mình nghĩ ông đã " tận dụng tốt thời cơ".
Thứ hai, Ông được mệnh danh là " bàn tay thép" thử hỏi một nhà lãnh đạo đã dùng chính sách cứng rắn để đưa dân tộc Hàn vượt qua thời kì khó khăn như vậy thì có thể chấp nhận sửa đổi cho phù hợp với xu thế toàn cầu hay không, khi mà tư tưởng độc tài đã quá in sâu và nếu như có thay đổi thì lúc đó không còn là PCH nữa, tức là Hàn Quốc sẽ phát triển theo một hướng khác, mình nghĩ nó sẽ không vươn xa như mong đợi.

{ Hãy nhập thông tin bình luận bài viết này }
 
Snape510 đã offline
 #20  
Thành viên đang xem
Có 2 người dùng đang xem (2 khách)
Trang 1 / 2 1 2 > >>
Trang chủ » HÀN QUỐC & HÀN QUỐC HỌC » Nghiên cứu kinh tế - kinh doanh » CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI PARK CHUNG HEE VÀ SỰ TÁC ĐỘNG CỦA CHÍNH PHỦ ĐẾN NỀN KINH TẾ
Di chuyển nhanh:  
Có bài mới Có bài mới Không có bài mới Không có bài mới
Có bài mới (Đã khóa) Có bài mới (Đã khóa) Không có bài mới (Đã khóa) Không có bài mới (Đã khóa)
Thông báo Thông báo Chú ý Chú ý
Đã chuyển Đã chuyển Bình chọn Bình chọn
Bạn không thể gửi bài viết mới
Bạn không thể trả lời bài viết
Bạn không thể xóa bài viết của bạn
Bạn không thể chỉnh sửa bài viết của bạn
Bạn không thể tạo bình chọn
Bạn có thể bình chọn
Giờ hiện tại: 3:38 AM - GMT + 7

phim nhat ban|sửa chữa nhà hà nội|phim an do